MỘT CUỘC GỌI, MỘT MIỀN KÝ ỨC


 

Bình trà, VTV1, và một cuộc gọi bất ngờ từ đồng đội cũ


        Bình trà, VTV1, và một cuộc gọi bất ngờ từ đồng đội cũ

      Tối hôm qua, sau bữa cơm chiều, tôi pha một bình trà rồi kéo ghế ra trước tivi, chờ bản tin Thời sự lúc bảy giờ. Ngoài sân, gió chiều thổi nhẹ qua mấy tán cây. Cuộc sống người về hưu đơn giản vậy thôi không còn cuộc họp nào phải chạy, không còn bản báo cáo nào phải xong trước nửa đêm.

       Đúng lúc đó, điện thoại reo.

       Tôi nhìn màn hình và mỉm cười. Huỳnh Thanh Lâm.

      Cuộc gọi không dài. Lâm hỏi thăm sức khỏe, hỏi về hưu có buồn không, hỏi chuyện viết blog dạo này ra sao. Khi biết tôi đang dành thời gian cho Góc viết của Liên Tâm, Lâm cười:

      “Anh nên viết lại những chuyện ngày xưa đi. Nhiều chuyện đáng nhớ lắm.”

        Cuộc gọi kết thúc. Nhưng ký ức thì bắt đầu.

      

    Người hơn kém nhau mười tuổi, nhưng hiểu nhau không cần nhiều lời


       Tôi lớn hơn Lâm đúng mười tuổi.

     Trong những năm tôi làm Trưởng phòng Công tác đảng và công tác chính trị kiêm Chánh Văn phòng Đảng ủy Công an tỉnh An Giang, Lâm là Trưởng phòng Tham mưu, sau đó được điều động sang Trưởng phòng Tổ chức cán bộ. Hai phòng khác nhau, nhưng công việc cứ đan xen vào nhau - những nội dung tham mưu cho Ban Thường vụ Đảng ủy, những hồ sơ cán bộ phải ngồi nghiên cứu nhiều ngày, những văn bản mà từng câu chữ đều cần cân nhắc kỹ trước khi trình ký.

        Nhìn lại, tôi nghĩ chúng tôi hợp nhau vì một điểm thôi: đã làm là làm tới nơi. Không phải vì nguyên tắc to tát gì - chỉ đơn giản là cả hai đều khó chịu khi để một việc làm nửa chừng.

 

Tác giả và Đại tá Huỳnh Thanh Lâm - Phó Giám đốc
Công an tỉnh An Giang
Những chuyến đi công tác không thể nào quên



        Đêm trắng và 2.000 bình oxy


       Kỷ niệm sâu đậm nhất giữa tôi và Lâm không phải những đêm soạn văn bản. Đó là năm 2021 - năm mà cả nước bước vào giai đoạn cam go nhất của dịch Covid-19.

       An Giang cũng không ngoại lệ.

      Đường phố vắng tanh. Khu dân cư bị phong tỏa từng ô. Bệnh viện hoạt động hết công suất. Lực lượng Công an vừa giữ an ninh trật tự, vừa lao vào chống dịch với những nhiệm vụ chưa từng có trong sách vở nào.

        Rồi có một đêm tôi không thể nào quên.

        Một nhà hảo tâm ở Thành phố Hồ Chí Minh gửi tặng Công an tỉnh 2.000 bình oxy y tế. Nghe qua thì là con số. Nhưng lúc đó - khi oxy y tế khan hiếm đến mức các bệnh viện phải chờ từng chuyến hàng về - 2.000 bình là điều gì đó khác hẳn. Không phải vật tư. Là sinh mạng.

         Đồng chí Giám đốc Đinh Văn Nơi giao thẳng cho Phòng Tổ chức cán bộ và Phòng Công tác đảng tổ chức tiếp nhận, ngay trong đêm.

        Tôi và Lâm huy động đoàn viên thanh niên, hội phụ nữ, công đoàn. Khoảng ba mươi cán bộ chiến sĩ tập hợp. Sân Công an tỉnh sáng đèn giữa đêm khuya.

 

Những chiếc xe tải chở bình oxy tập kết về sân Công an tỉnh

 


Cán bộ chiến sĩ vác bình oxy - không ai than vãn,
 không ai tính toán thiệt hơn

 


2.000 bình oxy được kiểm điếm, sắp xếp
 chuẩn bị bàn giao cho các trung tâm y tế


        Những chiếc xe tải lần lượt vào. Bình oxy được chuyển xuống, kiểm đếm, phân loại, sắp xếp để chuẩn bị bàn giao cho các trung tâm y tế. Mọi người vừa làm vừa tuân thủ nghiêm quy định phòng dịch - khẩu trang, khoảng cách, không tụm lại. Tôi nhớ những gương mặt trẻ như Nguyễn Châu Ái, Lê Trọng Nhân và nhiều anh em khác. Không ai nói gì nhiều. Cứ làm.

        Tôi và Lâm gần như thức trắng cùng anh em.

        Khi bình oxy cuối cùng được kiểm đếm xong thì trời vừa hửng sáng. Nhìn những chiếc xe chuẩn bị lăn bánh về các địa phương, tôi đứng yên một lúc, không nói được gì. Trong đầu chỉ nghĩ đến những bệnh nhân đang chờ ở đầu kia. Những người thân đang ngồi ngoài hành lang bệnh viện, không biết đêm nay oxy có về kịp không.


        Mặc đồ bảo hộ, lưng ướt đẫm mồ hôi

        Những ngày cao điểm dịch, tôi và Lâm nhiều lần theo đồng chí Giám đốc mặc đồ bảo hộ đi vào các khu phong tỏa. Bộ đồ kín mít, khẩu trang, kính chắn giọt bắn. Giữa cái nắng miền Tây, chưa đi được bao xa là lưng áo đã ướt đẫm.

       Chúng tôi đến từng chốt kiểm soát, thăm cán bộ chiến sĩ đang bám trụ. Có đồng chí nhiều tuần chưa về nhà. Có người gửi con nhỏ lại cho ông bà rồi ở lại đơn vị. Gặp nhau chỉ hỏi thăm vài câu - ăn uống có đủ không, sức khỏe ra sao - vậy thôi. Nhưng anh em vui ra mặt.



Đảng uỷ - Ban Giám đốc Công an tỉnh thăm, tặng quà
 và khen thưởng lực lượng truy vếch Covid - 19 tại huyện An Phú

 

Tác giả và Đồng chí Huỳnh Thanh Lâm cùng tham gia Đoàn công tác
Khen thưởng lực lượng truy vếch Covid-19 tại huyện Châu Phú


        Rồi đến từng khu dân cư bị phong tỏa. Gạo, mì gói, dầu ăn -những thứ bình thường ngày thường, nhưng lúc đó thiếu. Tôi vẫn nhớ một cụ bà nhận túi quà, tay run run mà không nói được lời nào. Những lúc như vậy, chẳng cần diễn thuyết gì cả. Chỉ cần có mặt là đã là đủ.

     

    "Đi liền"- và không cần hỏi thêm


        Ngoài những ngày dịch bệnh, anh em còn có với nhau bao nhiêu chuyến xe bất ngờ khác.

         Một buổi trưa, tôi vừa chợp mắt trong phòng làm việc thì điện thoại reo. Lâm.

        - “Anh đang ở đâu?”

        - “Đang nghỉ trưa.”

        -  “Đi liền.”

        - “Đi đâu?”

        - “Nhà dân bị cháy ở Mỹ Long. Giám đốc đang chờ.” 

Hiện trường vụ cháy nhà tại Mỹ Long - lực lượng Công an và PCCC phối hợp dập lữa

       

        Tôi bật dậy, thay quần áo chạy xuống. Xe đã nổ máy sẵn. Khi đến nơi, khói còn bốc, lực lượng phòng cháy đang làm nhiệm vụ. Một số căn nhà bị thiệt hại nặng. Trong khi đồng chí Giám đốc động viên anh em chữa cháy, tôi và Lâm cùng một số cán bộ xắn tay giúp người dân dọn dẹp, kéo ra những gì còn cứu được.

          Khi đám cháy tắt hẳn, chúng tôi ngồi lại cùng từng gia đình. Không có gì nhiều để nói - chỉ hỏi thăm, nghe họ kể, rồi đồng chí Giám đốc hỗ trợ một phần kinh phí ban đầu. Có người nắm lấy tay tôi không buông. Tôi hiểu ra rằng đôi khi chỉ cần có người đến - là đã khác rồi.

          Rồi Mỹ Xuyên. Rồi Chợ Mới. Những chuyến như vậy cứ nối nhau. Mỗi lần Lâm gọi kiểu đó - giọng vắn tắt, không giải thích nhiều - tôi gần như không cần hỏi thêm. Tôi biết: ở đâu đó đang có người cần mình.


        Người làm tổ chức cán bộ biết nhìn người

         Sau dịch, công việc chuyên môn lại bận hơn trước. Lâm kiêm cả hai phòng một thời gian trước khi bàn giao hẳn. Nhiều nội dung liên quan đến tổ chức bộ máy, công tác cán bộ, xây dựng Đảng phải được nghiên cứu kỹ trước khi trình Ban Thường vụ. Có những hôm ba chúng tôi - tôi, Lâm, và đồng chí Giám đốc - ngồi đến mười, mười một giờ đêm. Hành lang cơ quan tắt đèn từ lâu. Bên trong còn vài ô cửa sáng. Mấy tập hồ sơ trải ra trên bàn, vài ổ bánh mì ăn vội thay bữa tối, rồi lại làm tiếp.

        Có một lần tôi nhớ mãi.

        Trong một đợt tham mưu bổ nhiệm cán bộ, sau khi nghiên cứu hồ sơ, tôi đề xuất bổ nhiệm một đội trưởng lên phó trưởng phòng. Đồng chí Giám đốc đồng ý bổ nhiệm, nhưng quyết định điều anh ấy sang đơn vị khác phù hợp hơn - và giao cho tôi trong vòng một tháng phải tìm nhân sự lấp vào vị trí còn khuyết.

        Một tháng. Không dài. 

         Tôi lần lượt rà từng hồ sơ mà cứ thấy chỗ này thiếu năng lực   chuyên môn, chỗ kia chưa đủ thâm niên. Càng gần hạn chót, tôi càng bứt rứt. Cuối cùng tôi tìm đến Lâm. Người làm tổ chức cán bộ thì biết đội ngũ rõ hơn ai - điều đó tôi tin.

         Lâm ngồi nghe tôi trình bày. Lặng yên một lúc. Rồi giới thiệu một cán bộ cấp huyện mà tôi chưa để ý. Đủ tiêu chuẩn, đủ năng lực, phù hợp với yêu cầu nhiệm vụ.

         Kết quả sau đó chứng minh đó là lựa chọn đúng. Tôi hoàn thành được nhiệm vụ được giao. Nhưng điều tôi nhớ hơn là cái cách Lâm làm — không vội vã, không chiều ý, không nể nang. Chỉ đưa ra người mình tin là phù hợp nhất. Vậy thôi.

 

Đại tá Huỳnh Thanh Lâm và tác giả tại hội nghị Hà Nội


        Thì ra chưa quen được

         Bây giờ tôi đã nghỉ hưu. Những cuộc họp, những tập hồ sơ, những chuyến xe đêm — tất cả đã lùi vào phía sau. Thỉnh thoảng ngồi nhớ lại, tôi không thấy tiếc nuối gì. Chỉ thấy biết ơn.

          Biết ơn vì đã được làm việc trong những giai đoạn không bình thường — khi con người bộc lộ rõ nhất họ là ai. Biết ơn vì bên cạnh mình có những người như Huỳnh Thanh Lâm — người không hỏi nhiều, không phàn nàn, chỉ cần biết việc gì cần làm là đã sẵn sàng.


          Tối qua, cuộc điện thoại của Lâm đã kết thúc từ lâu. Nhưng nó đã mở lại trong tôi một vùng ký ức mà tôi tưởng đã quen với việc để yên.

        Thì ra chưa quen được.

— ✦ —

        📌 Bạn đọc thân mến,

          Mỗi người trong chúng ta đều có một “Huỳnh Thanh Lâm” của riêng mình — người đồng nghiệp, người bạn, người anh em đã cùng mình đi qua những giai đoạn không dễ dàng. Người mà khi điện thoại reo lên, bạn biết ngay là có chuyện quan trọng — và bạn chỉ cần đứng dậy, đi.

           Những ký ức như vậy không nên để mãi trong lòng.

           Nếu bài viết này chạm đến điều gì đó trong bạn — hãy chia sẻ đến người bạn muốn nói lời cảm ơn hôm nay. Để lại bình luận kể về người đồng nghiệp mà bạn nhớ mãi. Và theo dõi Góc viết của Liên Tâm để đọc thêm những câu chuyện về người thật, việc thật.

           Liên Tâm

Nhận xét

Bài viết được quan tâm

Chào Mừng bạn Đến Với Góc Viết Của Liên Tâm!

SỐNG KHỎE TỪ NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ

NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC